Anh lại đi công tác. Cũng chẳng sao. Vấn đề không phải là việc anh đi công tác. Mà là cái cảm giác tình cảm vợ chồng nguội lạnh theo thời gian làm em lo lắng. Anh vẫn sống vui vẻ, vẫn bận bịu với việc thể hiện mình trước người khác, vẫn bận bịu với việc đi chơi để giải tỏa tinh thần cho anh. Và anh vẫn chẳng bao giờ thèm nghĩ đến cảm giác của em. Vợ bị dọa sảy nằm ở nhà điều trị gần 3 tuần. Được thời gian đầu anh còn tỏ ra quan tâm, tâm lý một chút, ở nhà với vợ cho vợ an lòng. Tuần này anh đi gần như kín tuần. 3 ngày đầu tuần đi công tác, 3 ngày anh đi ăn, đi chơi, có 1 buổi anh không đi ăn ở đâu, ăn tối xong cũng đã 9h, nhưng anh vẫn phải lấy cớ đi mua thuốc cho em để đi đến gàn 11h đêm mới về, 3 ngày tới anh lại đi công tác. Tối nay anh ra nhà đồng nghiệp ở HN ngủ để mai đi công tác sớm. Nằm ở nhà buồn nhắn tin cho anh mà chẳng thấy anh trả lời. Quả thực trong lòng thấy có nghi ngờ. Chẳng mấy khi anh đi ngủ sớm thế đâu. Thế em mới cảm thấy có chút gì như điềm báo, như dấu hiệu cho sự nhạt đi trong mối quan hệ của 2 ta. Đã có những lúc em rất tin tưởng ở anh, rất tin tưởng ở chính mình rằng anh sẽ đủ tỉnh táo để không làm việc có lỗi ấy đối với em. Nhưng thực lòng lúc này em thấy em hoàn toàn ảo tưởng về điều đó. Em không có bằng chứng, em cũng chẳng có điều gì chứng minh anh phản bội. Em thấy giữa 2 vợ chồng chỉ còn lại sự ràng buộc bởi pháp luật, danh nghĩa, bởi họ hàng, và lúc này là một nhóc con, nhưng tuyệt nhiên không phải = tình cảm yêu thương. Em thấy anh vẫn đối xử tốt với em, nhưng chỉ như là trách nhiệm, nghĩa vụ thôi. Có thời gian ở nhà thì hoặc là anh ngủ, hoặc là anh ôm điện thoại. Em chẳng biết anh có tâm sự gì, hay muốn làm gì vì anh hoàn toàn khép kín với em. Đến điện thoại anh cũng đặt mật khẩu và quyết không cho em biết. Với em anh là một thế giới đóng kín. Với anh, em là một thế giới mà anh không muốn đặt chân vào. Em đang mang bầu, em đã cố gắng để bỏ qua những lúc anh mải chơi chẳng về nhà, để bỏ qua những vô tâm của anh. Nhưng trong thâm tâm em vẫn có cái gì đó đè nặng, như là sự buồn đau. Buồn vì chẳng có một gia đình yêu thương như mong muốn. Đau vì đã bước đi 1 bước thật sai lầm. Sai lầm đó là em đã tin anh là hạnh phúc của em và ngược lại đối với anh. Nhưng có lẽ em đã nhầm, nhầm rất lớn, đó chỉ là điều mong mỏi của em thôi. Em đã không dám nhìn thẳng vào sự thật là anh không thật sự như thế. Em cảm thấy là một người vợ mà chẳng nhận được sự quan tâm của chồng, cũng như chẳng phải là nơi nương tựa của tinh thần chồng, đó là một người vợ bất hạnh. Và giờ đây em đang phải mang trong lòng nỗi bất hạnh ngày càng lớn ấy.
....
Muốn cười mà sao khó thế?
Khoảnh khắc của Còi
28.4.12
22.3.12
Làm sao để nhanh hết đêm nay?
Em những tưởng bố nói chuyện với anh rồi thì chí ít anh cũng sẽ nể bố một chút để vợ chồng đỡ phải khó sống thế này. Nhưng không, mặc cho em cố gắng để tạo cuộc sống vui vẻ bên anh, cuối cùng anh cũng vẫn xểnh ra là đi cờ bạc. Được mấy ngày, hôm nay anh lại đi. Trong lòng anh vốn chẳng có chút tự trọng nào. Làm sao để xua đi cái cảm giác khó chịu của một nỗi đau cứ bị dày vò liên tục thế này? Làm sao để quên đi mà sống cho qua ngày đoạn tháng? Làm sao lúc này em lại mong trời nhanh sáng đến thế? Làm sao để đêm qua đi thật nhanh? để cuộc đời này em sẽ không còn biết đến sự tồn tại của anh?
Nhãn:
Còi viết
20.3.12
Anh đang nghĩ gì?
Vợ có cần ngủ để quên hết mọi thứ không vậy chồng?Nếu ở bên nhau mà mệt mỏi đến thế, thì có cần kéo dài thêm không? Anh đang nghĩ gì? Tại sao không nói ra?
22.2.12
Phải làm sao?
Sáng nay tỉnh dây, mới ngỡ ngàng nhận ra chồng mình thật xa lạ!
Ngày 20/01 (27/12 âm lịch):
Chồng: Thế vợ cần bao nhiêu tiền để sắm tết?Vợ: Anh cứ đưa em 5 triệu. Tiền ăn hàng tháng đã 3 tr rồi, sắm tết cũng mất tầm 2 tr nữa.
Chồng: Anh được thưởng có 5 tr mà em đòi đưa 5 tr thì anh tiêu bằng gì?
Vợ:Thế lương của anh đâu?
Chồng: Anh tiêu hết từ lâu rồi
Vợ: Thế thì em ko biết, tiền ăn hàng tháng đã 3 tr rồi, giờ lại sắm sửa tết nhất mà bảo chồng đưa thêm có 2 tr mà chồng còn ko chịu
Kì kèo đi lại, chồng đưa vợ 4 tr cả tiền sắm tết cả tiền ăn cả tháng, trong khi 1 tháng đã chi hết 3 tr tiền ăn. Chưa kể, chồng lại chỉ thị cho vợ đưa bố mẹ 2 triệu để bố mẹ sắm tết, tiền trả lãi cho người ta chồng kêu nợ, vợ lại phải đứng ra trả. Vợ lặng lẽ lo mọi thứ, từ sắm sửa, đến quà cáp, mừng tuổi. Thế mà Chồng nói vợ lóc thịt chồng.
Nghĩ chồng đi làm vất vả, tết nhất lại chả còn tiền tiêu, sáng 28 tết vợ đi làm buổi cuối, được bồi dưỡng + mừng tuổi 1 tr, vợ vui mừng nhắn tin bảo sẽ mừng tuổi lại cho chồng. Chồng bảo nhất vợ.
Tết: Chồng đi đánh bạc suốt ngày suốt đêm. Sáng đi đằng sáng. Tối đi đến sang canh mới về. Vợ chồng cãi nhau. Chồng đi luôn đến sáng hôm sau mới về. Vợ buồn, tủi mà vì không muốn làm tan vỡ gia đình, vợ vẫn phải sống bên cạnh chồng.
Ngày 22/2:
Chồng: Vợ đem tiền trả người ta đi, cả gốc + lãi tháng này.Vợ: Thế còn lãi tháng trước, chồng chưa đưa cho vợ.
Chồng: Anh đưa rồi. Không nợ vợ đâu. Vợ nhớ nhầm rồi. Anh đưa hết rồi mà, chả nợ vợ đồng nào.
Vợ: Anh chưa đưa, lúc ấy anh bảo anh hết tiền, anh nợ mà.
Chồng: Anh có mười mấy triệu đem đi đánh bạc, làm sao lại nợ vợ 600k được. Vợ nhớ nhầm rồi.
...
Vợ ngỡ ngàng, choáng váng thấy sao con người đang ở trước mặt vợ lại xa lại đến thế.
Vợ cứ nghĩ chồng phải lo chi tiêu cho gia đình, hết cả tiền, vợ thương chồng, nhặt nhạnh từng đồng một, lúc nào cũng nghĩ cách để kiếm tiền, tiết kiệm tiền để có món dự phòng cho gia đình. Thế mà chồng thì lại như thế? Vợ không hiểu mình phải làm sao để có thể sống được bên con người ích kỷ như chồng? Vợ thấy sao mình lại nhìn quá sai về con người chồng như thế chứ? Sao lại có người chồng chắt bóp chi tiêu trong gia đình để đem tiền đi đánh bạc, thỏa mãn thú vui của bản thân như chồng chứ? Chồng là con nhà nông nhưng được ăn học tử tế, đáng lẽ là người có học thức chồng không thể cư xử như thế chứ. Trời ơi, vợ thất vọng quá. Vì sao chồng có thể làm như thế với vợ? Vì sao?
Giờ vợ biết phải làm sao với chồng đây?
Nhãn:
Còi viết
24.12.11
Noel buồn!
Mà tại sao chồng mình có thể có những người bạn vật vờ như thế chứ? Chẳng chuyên tâm làm ăn, suốt ngày say xỉn rồi cà khịa đánh nhau. Cuộc sống ở đây thật là buồn chán, tẻ nhạt, vô vị. Cứ sống thế này chắc mình stress mất. Cuộc sống gì mà ngày ngày trôi qua đều giống nhau, chỉ có "buồn" và "chán", lúc nào cũng vắng tiếng cười. Tiếng cười ở đây như một thứ xa xỉ phẩm vậy.
Biết trước thế này thì thả chịu khổ mà ở HN còn hơn về đây. Vừa khó tìm việc và phức tạp, chẳng đc lúc nào vui vẻ cả. Híc híc. Cũng tại mình đã lựa chọn sai...
Nhãn:
Còi viết
Đăng ký:
Các Bài đăng (Atom)