Tối qua mình vừa đọc xong cuốn Ăn mày dĩ vãng của nhà văn Chu Lai. Câu chuyện của một người lính chiến từng một thời được xem như anh hùng, một con hùm Việt cộng. Câu chuyện viết về quá trình tìm lại dĩ vãng, tìm lại những kỷ niệm đẹp thời chinh chiến, khói lửa, tìm một sự thanh thản, một sự thật mà ông đã vô tình bắt được manh mối. Người anh hùng ấy, đã một thuở là chiến sĩ giệt giặc lừng danh chốn ven sông Sài Gòn, một mặt trận tàn khốc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau 1 tích tắc. Sau 25 năm giải phóng, sự kiên định, chính trực của ông, thứ đã giúp ông vượt qua bao khó khăn, gian khổ, hoàn thành xuất sắc của mình, nay lại đẩy ông vào cảnh khốn cùng. Đọc chuyện mới thấy cuộc sống của những người lính, nhất là lính Bắc vào Nam, sau chiến tranh thật là nhọc nhằn, thật là nhiều bất công. Điều này có lẽ hơi dính đến chính trị, xin miễn bàn luận ở đây.
Câu chuyện sẽ không hấp dẫn nếu nó chỉ dựa trên những ký ức đẹp về thời lính chiến và cách kể chuyện đan xen giữa thực tại và quá khứ, nếu như không có 1 bí mật, 1 bất ngờ ông Hùng đã gặp trên đường "Ăn mày dĩ vãng". Bí mật ấy chính là 1 người phụ nữ, người mà suốt cuộc đời ông đã yêu và đã không nguôi sự hối hận vì đã không bảo vệ được bà, người đã chết cách đây 25 năm, nay đang là bà phó chủ tịch, một bà phó chủ tịch tài sắc vẹn toàn.
Tên thật của bà là Sương, người ông Hùng đã gặp và yêu duy nhất trong suốt những năm tháng chiến tranh khốc liệt, một nữ anh hùng nức tiếng chốn rừng ven sông với tài đánh giặc cũng như sự kiên trinh trong cuộc sống. Trước khi 2 người gặp nhau, người đồng đội của ông đã nói với ông 1 lời tiên đoán, rằng 2 người rồi đây sẽ gắn bó với nhau, nhưng mối duyên ấy là mối duyên tình đầy trắc trở và ngang trái, và Sương sẽ nằm xuống trước Hùng. Khi đọc đến đoạn 2 người cùng trốn dưới 1 căn hầm và không may bị phát hiện, tôi tưởng rằng đây chính là thời khắc Sương sẽ ra đi trước Hùng, cũng như ông đã tưởng thế. Nhưng không, sau khi bị bắt, bà bị tra tấn dã man ngay trước mắt ông. Ông muốn lao ra cứu và yểm trợ để bà chạy thoát nhưng qua ánh mắt, Sương đã van nài ông đừng quay đầu lại. Và người phụ nữ ấy đã chiến thắng. Bà bị bắt đưa đi. Vài ngày sau thì bị treo xác trên lộ. Ông đã liều mình cướp xác về và chôn tại bìa rừng, nơi có nhiều kỷ niệm gắn bó với 2 người. 25 năm sau, tình cờ gặp lại. Bà không chết, mà sống với 1 cái tên khác, và là người phụ nữ thành đạt, nhưng bị khống chế bởi quá khứ. Bà không công nhận thân phận thực của mình.
Ông đã đi tìm sự thật. Một sự thật có thể mang đến cả niềm vui nỗi buồn cho ông. Và rất vất vả ông mới tìm được cũng như được bà công nhận danh tính thật. Tôi tưởng rằng rồi đây 2 người sẽ được ở bên nhau, để bù đắp cho những tháng ngày oan nghiệt, cho những tháng ngày xa cách, trăn trở. Nhưng tiếc thay, nhà văn đã không cho họ một kết cục xứng đáng. Bà đã chết, thực chết, trước khi nói được một lời đoàn tụ với ông, nói được một lời xin lỗi với ông và đáng nhận được một sự tha thứ, một tình yêu mà bà xứng đáng với nó. Có thể bà nên chết, bởi vì nếu nhân vật bà còn sống, thì những sai lầm đã mắc phải cũng sẽ không cho 2 người được yên ấm bên nhau. Nhưng dù sao, tôi cũng nghĩ nên cho 2 người một khoảng thời gian, dù là ngắn ngủi để nói với nhau những gì 25 năm còn đau đáu, để ít nhất trước khi chết, 2 người đều được thanh thản trong cõi lòng, điều ít nhất một người lính trung kiên phải được hưởng. Tôi thật sự tiếc cho họ, dù họ có là nhân vật hư cấu hay một nhân vật có thật. 2 con người ấy, đã sống và cống hiến hết mình cho tổ quốc, cho người thân, bạn bè, vậy mà cuộc đời họ, quá chua chát!
Tuy chỉ là một cuốn truyện, nhưng Ăn mày dĩ vãng đã để lại trong lòng tôi những dư âm khắc khoải, khắc khoải cho những người lính, những con người anh dũng, can trường, sao cuộc đời họ....... bất công quá!
25.7.09
23.7.09
22.7.09
Rác!
Sáng nay mình đi gặp một khách hàng khó tính và rất kiêu căng. Mặc dù đây không phải là việc của mình nhưng vì là nhân viên vận hành nên mình quyết định đi xem khách hàng khiếu nại như vậy là tại sao. Hợp đồng có mấy trăm K mà bà ấy cứ hành tỏi đủ kiểu. Nào là mang hợp đồng sang tận nơi, nào là đăng tin cho, nào là sửa đầu số 844 thành 04...mèng ơi, trần đời chưa thấy có người nào củ chuối đến thế. Đã thế, đăng tin tuyển dụng thì yêu cầu toàn trường đỉnh, lương chỉ có 2 - 4 triệu, ai mà làm cơ chứ?
Hôm qua đăng tin cho bà ấy xong, tưởng yên chuyện. Nào ngờ, sáng nay bà ấy gọi sang kêu đăng linh tinh, không đúng tiêu chí của công ty, rùi cũ mới lẫn lộn........rối hết cả lên, hỏi thì kêu "tui không biết, tui không biết", trời ạ, ức chế! Mình quyết sang tận nơi coi trục trặc làm sao. Rốt cuộc là bà ấy không biết sử dụng internet và admin chưa mở quyền xem hồ sơ nên nó hiện quảng cáo SMS. Chẹp, thế mà ko mô tả luôn, đỡ phải sang. Nhưng sang rùi mới thấy sao bà ấy khinh người đến thế. Nhìn danh sách ứng viên, bà thốt lên: "ui.............toàn là rác thôi, toàn là rác thôi, tôi biết mà, tôi biết mà, nhưng chẳng biết làm thế nào khác được!". Nếu bạn là người tìm việc, bạn nghĩ sao? Lẽ nào ở học vị tiến sĩ thì người ta có quyền trèo lên đầu lên cổ người khác? Tôi thấy thất vọng khi một người học cao, hiểu rộng như vậy mà lại có thể thốt ra lời nói mạt sát người khác như thế. Bà ấy không biết sử dụng internet nên viết thư cộc lốc, ok, bỏ qua, bà ấy không hiểu nên không biết sử dụng hệ thống, ok bỏ qua, nhưng mạt sát, khinh thường những người khác một cách thiển cận thế có thể nào chấp nhận được không? Học cao hiểu rộng ở đâu mà lại phiến diện đến thế không biết. Thật là thất vọng!
Hôm qua đăng tin cho bà ấy xong, tưởng yên chuyện. Nào ngờ, sáng nay bà ấy gọi sang kêu đăng linh tinh, không đúng tiêu chí của công ty, rùi cũ mới lẫn lộn........rối hết cả lên, hỏi thì kêu "tui không biết, tui không biết", trời ạ, ức chế! Mình quyết sang tận nơi coi trục trặc làm sao. Rốt cuộc là bà ấy không biết sử dụng internet và admin chưa mở quyền xem hồ sơ nên nó hiện quảng cáo SMS. Chẹp, thế mà ko mô tả luôn, đỡ phải sang. Nhưng sang rùi mới thấy sao bà ấy khinh người đến thế. Nhìn danh sách ứng viên, bà thốt lên: "ui.............toàn là rác thôi, toàn là rác thôi, tôi biết mà, tôi biết mà, nhưng chẳng biết làm thế nào khác được!". Nếu bạn là người tìm việc, bạn nghĩ sao? Lẽ nào ở học vị tiến sĩ thì người ta có quyền trèo lên đầu lên cổ người khác? Tôi thấy thất vọng khi một người học cao, hiểu rộng như vậy mà lại có thể thốt ra lời nói mạt sát người khác như thế. Bà ấy không biết sử dụng internet nên viết thư cộc lốc, ok, bỏ qua, bà ấy không hiểu nên không biết sử dụng hệ thống, ok bỏ qua, nhưng mạt sát, khinh thường những người khác một cách thiển cận thế có thể nào chấp nhận được không? Học cao hiểu rộng ở đâu mà lại phiến diện đến thế không biết. Thật là thất vọng!
20.7.09
Lại ngập lụt!
Lại ngập roài! Chán ghê! Thủ đô gì mà khỉ thế không bít nữa! Sáng bước chân ra đầu ngõ, ngập. Không có xe đi làm. Lò dò tìm xe ôm mãi cũng hổng có mống nào. Đi qua đường, rùi đi lại, cũng hổng có. Cuối cùng lại đành leo lên xe buýt đi tới Ngã Tư Sở. May sao xuống xe lại có xe ôm. 15k cho chưa đầy 1km vì ngập! Thế là đến công ty. Chẳng có ai. Gọi điện cho sếp, sếp đang tắc đường. Tưởng đc nghỉ như năm ngoái thì tiện xe ôm về luôn. Híc, vẫn phải làm. Chẹp. Ghét thủ đô những ngày mưa lớn. Hôm nắng thì kêu là trực chiến. Hôm mưa sao vẫn ngập?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

