10.6.09

Như tình mà chẳng phải là yêu

Tôi mới vào cơ quan này được hơn 1 tháng. Sếp đã gọi tôi đi công tác với sếp. Những ngày đầu tiên ở đất lạ xứ người, công việc, những cuộc đàm phán liên tục khiến tôi mệt nhừ người...

Tôi gọi anh la Anh viết hoa. Anh không phải là người yêu của tôi. Anh chỉ là Anh. Rất Tình nhưng chẳng phải là Yêu. Người vừa đủ để tôi sẻ chia những vấn đề trong cuộc sống, công việc, các mối quan hệ mà chồng tôi không thể thấu hiểu hết. Người vừa đủ để tôi quan tâm đến và được quan tâm nhưng không chia sẻ tương lai và cuộc sống riêng tư, những trách nhiệm gia đình. Không đòi hỏi và trách nhiệm. Anh không hề biết điều đó bởi tôi rất cẩn trọng. Tôi sợ nếu anh biết, anh sẽ tiến xa hơn. Đàn ông vốn tham lam, chính xác là con người vốn tham lam. Vả lại, tình công sở là thứ tình cảm rất dễ xô người ta ngã vào vòng luẩn quẩn của cảm giác ở nhà thì mong đến công sở, ở công sở lại nghĩ về nhà. Đặc biệt hơn, Anh lại là cấp dưới của tôi. Và tôi đã giữ được tình cảm đó trong suốt hơn 1 năm Anh làm việc dưới quyền của tôi. Cho đến một ngày, Anh chuyển công tác. Hôm đó, cả phòng tôi tổ chức tiệc chia tay Anh. Khi tàn tiệc, tôi đùa Anh: “Hôm nay, buổi cuối cùng được làm sếp của Anh, Quỳnh muốn Anh làm tròn trách nhiệm, đưa Quỳnh về chứ?”. Anh cười đáp liền: “Xin tuân lệnh sếp!”

Anh đưa tôi về nhưng không phải về thẳng nhà tôi mà dừng lại ở ven hồ. Hai đứa ngồi lên mui xe, ngắm hoàng hôn. Anh nói: “Anh biết Quỳnh dành nhiều tình cảm cho Anh”. Tôi cố lấp liếm: “Đương nhiên rồi, có một phụ tá được việc như Anh mà không dành nhiều ưu ái thì có phải là dở hơi không?” Anh lắc đầu: “Không, là những tình cảm chưa phải là Yêu nhưng không giống như đồng nghiệp”. Tôi im lặng, Anh nắm lấy bàn tay tôi. Tôi cứ để yên tay trong tay anh như thế. Anh nói: “Anh đi cũng là vì thế! Vì Anh phát hiện ra, Anh đã yêu Quỳnh”. Tôi thở dài, Anh lại ôm lấy tôi. Chúng tôi cứ ôm nhau như thế một lúc. Rồi Anh đưa tôi về.

Kể từ sau lần đó, tôi không còn gặp lại Anh nữa. Nhưng mỗi khi mệt mỏi vì công việc, thất vọng về các thuộc cấp, tôi lại nghĩ đến Anh và cảm thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cảm ơn Anh, người đã bước vào đời tôi một khoảng thời gian đủ để thành điều nhớ đến khi mệt mỏi, trở thành động lực thêm cho cuộc sống và công việc của tôi.

1.6.09

Khi anh là doanh nhân!

Em thân yêu! Khi anh là doanh nhân! Gia đình chúng ta vui vầy, hạnh phúc. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh đưa con đến trường, rước em tới công sở bằng xe hơi.

Khi anh là doanh nhân! Em không còn hoảng hốt trước những khoản chi tiêu bất ngờ nào đó. Nhận một tấm thiệp hồng em không phải tần ngần với tủ quần áo nghèo nàn như ngày nào.

Khi anh là doanh nhân! Chúng mình có thể giúp đỡ chia sẻ với những người thân mà không phải tính toán chi ly.

Khi anh là doanh nhân! Anh có được cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, đó là lúc hàng trăm công nhân của anh vui mừng nhận lương, lĩnh thưởng. Và em biết không, khi là doanh nhân, anh luôn an lòng bởi được thấy nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện, tin yêu của cha mẹ hai bên gia đình.

Nhưng em yêu ơi! Khi anh là doanh nhân, anh hiếm có được giây phút thảnh thơi bên em và các con trong công viên hay trên bãi biển. Giấc ngủ đêm với anh chẳng bao giờ trọn vẹn. Có biết bao điều cần sắp đặt cho ngày mai, cho những chuyến đi, những hợp đồng và đôi khi cả những toan tính.

Lúc anh là doanh nhân, anh mải mê nâng ly chúc tụng bạn hàng mà quên mất lời chúc giản dị cho em trong đêm qua - đêm sinh nhật vợ anh. Anh ngớ ngẩn như gà cồ mắc tóc trước cổng trường con học vì quên hỏi em con mình lớp A hay B, cô giáo tên gì? Và em yêu ơi, đã có lúc anh cuống quýt hôn bờ mi em đẫm lệ rồi lại chìm vào giấc ngủ mệt mỏi. Trong cơn mơ anh chợt nhớ lời hứa tối nay đưa em đến nơi xưa lần đầu gặp gỡ để kỷ niệm ngày cưới của chúng mình. Anh cắc cớ cô thư ký nhớ "nhắc bài" cho anh mọi việc, sao tự dưng quên mỗi chuyện này?

Khi anh là doanh nhân!

Anh mong rằng em mãi là điểm tựa của cuộc đời anh!

Xin em đừng cố chấp mỗi lần anh lỗi hẹn, bởi anh nào muốn thế bao giờ. Là vợ của một doanh nhân, đừng hờn dỗi khi có lời ra tiếng vào gì đó. Em có biết chăng, áp lực của hai chữ "doanh nhân" nhiều khi quá nặng nề. Lúc này đây khi anh là người thành đạt, người ta bảo đó là điển hình của mẫu doanh nhân thành công bằng năng lực và chữ "tín". Rất có thể mai trắng tay, phá sản, thiên hạ gọi anh - kẻ bội tín gạt lừa. Em hãy hiểu cuộc đời là ẩn số, thương trường này nghiệt ngã lắm em ơi! Chồng em không phải siêu nhân hay thần thánh để thoát thân mọi cạm bẫy ở đời.

Nhưng em biết không, dẫu bước đường kinh doanh có muôn ngàn khó khăn hay thử thách, bất trắc hay rủi ro, thành hay bại - anh luôn vững tin để chấp nhận và vươn lên trong sự nghiệp mà anh đã chọn. Cuộc sống đổi thay, xã hội hôm nay cần rất nhiều "người lính" như bọn anh. Mặt trận giờ đây không phải là tiếng súng mà là quản trị, là công nghệ, là tri thức của loài người. Bản lĩnh của anh tính bằng sự nhạy bén, khôn ngoan, khả năng chinh phục thương trường.

Em yêu ơi! Khi em đã nhận lời là vợ anh, vợ của một doanh nhân, em phải biết kiêu hãnh hy sinh và san sẻ. Xin em đừng là cô Tấm nhỏ hiền lành, anh chẳng mong em nép mình bên khung cửi. Mà cần em như điểm tựa cuộc đời!

29.5.09

Chuyện tình 2 chiếc gối



Dù đôi bờ cách trở……


Dù hai cực trái dấu……


Anh vẫn hát mãi lời tình ca…


Hy vọng và kiên trì……


Lời thì thầm tình yêu…..


Anh gửi tình theo gió…


Vẫn yêu em say đấm…..


Nhưng rồi bổng nhiên….

Anh trở nên liều lĩnh…



Và tất nhiên… anh phải bị phạt…


Anh biết lổi rối mà…


Mình thành đôi em nha……

Lần cuối thôi nhé!

Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là thứ quan trọng nhất mà anh có trên đời.

- Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.

- Lần cuối thật hả anh?

- Ừ, lần cuối thật!

Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.

Rát rát.

Đôi mắt cô ướt nhèm.

Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…

- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.

- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.

- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.

- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.

- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.

- Uh, thế cũng được anh ạ.

Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa... Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.

Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.

Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.

Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.

Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp… Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.

Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….

Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.

Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.

Cô buông tay.

Anh níu.

Anh bảo đấy là vì công việc.

Cô đau.

Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.

Cô chai lì.

Cô mặc kệ.

Cô mỉm cười lạnh lùng với anh và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.

Cô cũng có những lời hẹn hò tán tính nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.

Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:

-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?

Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra: “Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.

- Chúng mình chia tay thôi - Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.

Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.

Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.

Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…

Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.

- Alô!

- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.

- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.

- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.

- Người yêu em hả?

- Không anh ạ, bạn em thôi!

- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? - Anh ghen….

- Vì họ yêu em!

Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”

Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.

- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!

- “Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”

Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.