Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

29.6.09

Chuyện tình taxi


Trạm xe buýt 9 giờ 30 tối. Trời mưa tầm tã. Cô sinh viên khoác chiếc ba lô màu đen đứng đấy. Hẳn nhiên không phải là chờ xe buýt, cô đứng trú mưa hay có một dự định nào khác?

Ngước lên trời chỉ thấy một màu đen u ám, những giọt nước mưa như hàng ngàn mãnh vỡ li ti rơi mạnh xuống đất. Gió lạnh thổi từng cơn, đêm nay trời mưa như đón bão.

Gã nhìn qua ô kính chiếc taxi của mình, thấy một cô gái nhỏ nhắn trong nhà chờ xe buýt đang vẫy tay về phía gã. Gã tấp vào lề, chưa kịp xuống xe mở cửa mời khách thì cô sinh viên đã nhanh chóng bước ra khỏi nhà chờ xe buýt, tự mở cửa phía sau và ngồi hẳn vào trong chiếc taxi của gã, đóng cửa xe thật mạnh, sau đó vuốt nhẹ những giọt mưa bắn vào mặt mình.

- Đi đâu thưa cô?

+ Đâu cũng được...Anh cứ chạy đi.

- Sao ạ..? Nhà cô ở đường nào, để tôi biết mà tôi chạy chứ cô?

+ Tôi không về nhà. Ra trung tâm Sài Gòn đi! Hoặc bất cứ đâu!

Gã hơi bối rối, vị khách thật lạ thường. Một cô gái trẻ làm gì ở ngoài đường vào một đêm mưa to gió lớn thế này? Bỏ nhà đi à? Hay lại thuộc dạng con gái hư hỏng đây? Nhưng nhìn cô gái ăn mặc rất đàng hoàng tử tế, áo sơ mi trắng với áo khoắc nâu và quần jeans, trông giống như một sinh viên hiền lành.

- Tôi cứ phải chạy mãi thế này à?

+ Ừ..

- Cô có tiền không đấy?

Cô sinh viên đang chống cằm nhìn mưa rơi bên ô cửa kính xe taxi, nghe gã hỏi câu ấy, cô rút ra trong ba lô một chiếc ví. Gã nhìn qua kính chiếu hậu, thấy ngăn ngoài của ví có một tấm thẻ sinh viên của trường đại học nào đó, và cô rút ra một cọc tiền 200k.

Cô nhìn thẳng vào kính chiếu hậu để biết cặp mắt của gã cũng đang nhìn cô, và cô gái đưa cọc tiền ấy lên, để gã có thể nhìn thấy rõ.

+ Tôi có tiền đây? Được chứ? Bây giờ thì cứ chạy đi và đừng hỏi nhiều!

- Xin lỗi thưa cô, bệnh nghề nghiệp thôi...

+ Con trai các anh chỉ giỏi nghi ngờ người khác...

Cô gái nhét tiền vào ví rồi bỏ vô ba lô, nhếch mép cười và lại chống cằm nhìn ra ngoài, nhưng những giọt mưa bắn vào ô kính xe quá nhiều và màn đêm u tối quá, cô chỉ thấy được những ánh đèn mập mờ của đường phố vụt qua trước mặt. Một giọt nước mắt khẽ lăn trên má. Gã vẫn quan sát cô sinh viên qua kính chiếu hậu từ nãy giờ. Ra đến nhà thờ Đức Bà, cô sinh viên vẫn không nói gì, gã chạy tiếp vào đường Đồng Khởi, chạy ra bến Bạch Đằng rồi lại lòng vòng khắp các con đường Sài Gòn.

+ Anh mở nhạc gì nghe đi!

Một tay gã cầm lái, tay kia với lấy chiếc đĩa CD rồi bỏ vào máy, bật nhạc..

"Anh không cần em để cho mắt môi em buồn. Để những phút hờn ghen còn trong trái tim em. Anh không cần em vì nay có ai kia rồi. Chỉ có bóng hình em lặng lẽ với đơn côi ...Taxxiiii..."

+ Anh đang trêu tôi đấy à?

- Sao cơ?

+ Chả sao! Tắt đi!

Gã hơi bực dọc, khi nãy bảo mở nhạc, người ta mở lên thì lại kêu tắt, con gái đúng là chúa rắc rối! Nhưng gã cũng im lặng làm theo, không nói gì, khách hàng là thượng đế mà!

+ Sao mới chạy đây mà 100k rồi! Anh sửa đồng hồ à?

Gã nhìn vào chiếc đồng hồ tính cước trên xe, lần này thì đúng là bực mình thật! Gã quay hẳn đầu lại nhìn cô sinh viên

- Tôi không có! Cô nghĩ ai lái taxi cũng thế à?

+ Ai biết được?

- Hứ! - Gã trề môi quay lên, tiếp tục lái xe - Con gái các cô mới là giỏi nghi ngờ người khác !

Nhìn gã tài xế trẻ giận dỗi như một đứa con nít, cô sinh viên đưa tay lên miệng khẽ cười. Gã lại nhìn qua kính chiếu hậu, và đỏ mặt. Đỏ mặt không phải vì quê, mà vì nụ cười của cô gái quá dễ thương, khiến gã giật mình.

+ Anh chạy suốt đêm à?

- Ừ! Tối thế này chạy thích hơn, đường vắng, người dân cũng không vội vã xô bồ như ban ngày, lại yên tĩnh...

+ Uhm.. Nãy giờ ngồi nhìn ra đường thế này, tôi cũng thấy khuây khỏa được phần nào.

- Cô đang có chuyện gì buồn phải không?

+ Sao anh hỏi vậy?

- Chắc lúc nãy cô chưa đóng kính cửa xe, nên có một hạt mưa rơi vào mắt kìa..

Cô gái cười và dụi mắt, sau đó cô chồm lên và trò chuyện với gã suốt trên quãng đường dài ấy. Chiếc taxi băng qua rất nhiều con đường, có con đường u tối và không có ánh đèn, có con đường giăng đầy những ngọn đèn lấp lánh. Gã cứ lái xe chạy như thế trên đường, không biết sẽ đi về đâu, gã chỉ biết chạy, theo yêu cầu của "người khách đặc biệt" đang trò chuyện với mình suốt từ nãy giờ, thế thôi...

- Trời tạnh mưa rồi! Cô không về nhà à? Muộn rồi đấy!

+ Uhm.. Anh chạy xuống đường NTL nhé!

Sau một cuộc dạo phố về đêm trên taxi, cuối cùng cô gái mới chịu về nhà. Gã dừng lại trước căn hộ trông hơi tồi tàn cũ kỹ, cô gái nhẹ nhàng bước xuống xe, đưa tiền cho anh và chào tạm biệt.

+ Cám ơn anh! Tối nay thật thú vị - Cô sinh viên khoác ba lô trên vai lại mỉm cười.

Nụ cười khiến gã chỉ ước giá như trời vẫn còn mưa lâu hơn nữa để gã được trò chuyện với cô gái dễ thương này trong chiếc taxi ấm cúng của gã mãi.

- Cô vào nhà đã rồi tôi mới chạy đi!

+ Không sao đâu, mẹ tôi đang xuống mở cửa, mẹ không muốn thấy tôi đi taxi về nhà vì như thế là hoang phí lắm, nên anh đi trước đi!

Chiếc taxi từ từ chạy ra khỏi khu nhà đó, cô đứng đấy nhìn cho đến khi chiếc xe khuất hẳn, rồi cô dạo bước trên đường, đi một quãng xa nữa thì cô gái bước đến cánh cổng to lớn với căn biệt thự đồ sộ, cổng mở và cô bước vào - đây mới là nhà của cô sinh viên.

...

Trạm xe buýt 9 giờ 30 sáng. Trời không mưa và nắng không quá gay gắt. Một buổi sáng dễ chịu

Cô sinh viên khoác chiếc ba lô màu đen đứng đấy. Hẳn nhiên không phải là chờ xe buýt, cô chờ chiếc taxi với gã tài xế trẻ sẽ chạy qua, để cô trả cho anh ta chiếc móc khoá có chữ ký của một ca sĩ nổi tiếng. Cô sinh viên nghĩ hẳn gã ấy sẽ tiếc đứt ruột nếu mất đi chiếc móc khoá này.

Gã nhìn qua ô kính chiếc taxi của mình, thấy một cô gái nhỏ nhắn trong nhà chờ xe buýt đang vẫy tay về phía gã, không như lần trước, cô sinh viên cười rất tươi như thể vừa gặp lại một người bạn sau mấy năm xa cách.

+ Hôm trước anh làm rơi cái này vào ba lô của tôi!

- Ồ! Cám ơn cô nhé, suýt nữa thì mất vật báu rồi. Để trả ơn, tôi chở cô dạo một phòng thành phố nữa nhé! Lần này không lấy tiền đâu.

+ Có vẻ như mọi thứ được sắp xếp trước ý nhỉ?

- Làm gì có! Con gái các cô chỉ giỏi nghi ngờ người khác - gã cười ranh mãnh.

Có vẻ như vì họ có nhiều điểm tương đồng, nên cuộc trò chuyện không bao giờ đi vào nhàm chán. Cứ như thế mỗi buổi sáng, cô sinh viên đứng ở nhà chờ xe buýt để lại được đi vi vu khắp thành phố và trò chuyện với gã tài xế láu cá đã lén bỏ chiếc móc khoá vào ba lô của cô gái buổi tối hôm ấy.

...

- Sao em cứ hỏi anh về việc đó mãi? Anh chưa có bạn gái, thật đấy!

+ Ai biết được!

- Con gái bọn em chỉ giỏi nghi ngờ người khác

+ Hứ!

- Em yêu anh phải không?

Chiếc taxi dừng lại trước vạch đường, ngã tư đèn đỏ, cô sinh viên mới ra trường ngồi trước xe cùng với gã tài xế trẻ, đỏ mặt và nhìn về hướng khác "Con trai bọn anh chỉ giỏi nghi ngờ người khác"...

Một năm sau đêm mưa tầm tã ấy, mọi thứ đã thay đổi, cũng như cầu vồng đã xuất hiện sau cơn mưa..

Theo Mực tím online

27.6.09

Một phần cuộc sống của em...

Anh chỉ là một phần trong cuộc sống của em bởi vì:

23 năm trước, những người yêu thương em nhất, những người có thể hi sinh mọi thứ cho em, những người quan tâm em từ miếng ăn giấc ngủ, người chăm bẵm em, người đầu tiên nhảy xuống giếng cứu em bất chấp cả tính mạng nếu em có bị rơi xuống là bố mẹ em, anh trai em - gia đình em. Và 23 năm sau vẫn thế, 40 năm sau vẫn thế, 60 năm sau vẫn thế mặc dù em đã có anh.

Nếu em có sống được đến 60 tuổi và may mắn cùng anh đi hết quãng đường còn lại thì mình cũng chỉ gần nhau 1/3 khoảng thời gian ấy. Mỗi ngày có 24 giờ, em gặp anh nhiều lắm là 3 giờ, sau này chắc 6 giờ và thời gian trôi đi cứ thế, cứ thế.

Khi mới gặp anh, em tưởng rằng thế giới chỉ có 2 chúng ta. Nhưng dần dần em nhìn rõ hơn. Xung quanh anh và em còn có rất nhiều người. Em phải làm gì đó để hạnh phúc của em và anh không dẫm đạp lên hạnh phúc của người khác, để khi em hạnh phúc thì mọi người cũng thấy vui. Em luôn nhắc mình rằng ngoài sự quan tâm dành cho anh, em cũng cần quan tâm tới những người xung quanh nữa. Tình yêu không thể đi cùng với sự ích kỉ. Tình yêu chân chính làm cho con người ta tốt hơn lên chứ không phải ích kỉ và chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Em sẽ cố làm được như lời em nói, mặc dù khởi đầu sẽ có khó khăn.

Hãy là một phần của trái tim em, anh yêu nhé! (Ảnh minh họa).

Em không thể chỉ tìm niềm vui bằng tình yêu của anh vì em còn niềm vui trong công việc. Em sẽ cân bằng chúng bởi giờ là lúc em gây dựng sự nghiệp của mình. Sau này còn việc gia đình và các việc xã hội khác nữa. Em hy vọng và tin anh là một người đàn ông rộng lượng, anh sẽ ủng hộ em - người phụ nữ làm được những việc có ý nghĩa cho cuộc đời. Đấy cũng chính là một cách giảm bớt gánh nặng cho anh, cũng là làm cho anh giảm bớt áp lực vì em không phải là người con gái 24/24 cần anh làm cho em vui, phải không?

Nếu một ngày nào đó, điều này không ai trong chúng ta muốn - 1 trong 2 phải ra đi. Điều này không thể biết trước được đúng không anh. Hy vọng người còn lại vẫn đủ sức mạnh để sống tiếp phần đời còn lại. Khi đó anh sẽ hiểu vì sao em nói anh chỉ là một phần trong cuộc sống của em.

Em vẫn luôn cầu chúc 2 phần đời chúng ta vẫn luôn là một cặp cho đến lúc tròn trách nhiệm với những phần khác của cuộc đời.

Một phần cuộc sống của em ơi, hãy là phần của trái tim em.

10.6.09

Âm mưu của sếp

Tình trạng vợ chồng tôi căng thẳng suốt mấy tháng trời, hôm nào tôi đi làm cũng trong trạng thái mỏi mệt. Sếp giao việc cho tôi mười việc thì tôi làm hỏng đến tám việc. Sếp rất bực bèn gọi tôi vào phòng. Nhưng sếp của tôi là người rất tâm lý nên không mắng mỏ, chỉ hỏi tôi đang xảy ra chuyện gì? Tôi được lời như cởi tấm lòng, bèn kể hết. Sếp nghe chuyện rồi không nói gì. Mấy hôm sau, sếp cử tôi đi công tác miền Nam 10 ngày. Tôi mừng như bắt được vàng vì quả thật, tôi quá mệt mỏi với chồng mình. Tôi khăn gói đi ngay.

Những ngày xa chồng, lao đầu vào công việc, đêm về khách sạn, tôi bắt đầu thấm thía ra nhiều điều. Khi chỉ có một mình, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn. Đối diện bản thân và bắt đầu phân tích lại mọi điều. Trong thời gian đó, chồng tôi ngày nào cũng gọi điện, nhắc nhở ăn uống, viết email thông báo tình hình ở nhà. Sau 5 ngày, công việc đã hoàn tất (khiến tôi ngạc nhiên không hiểu vì sếp giao ít việc hay vì tôi lao đầu vào làm mà công việc hoàn thành sớm hơn dự kiến), tôi gọi điện báo cáo với sếp và thông báo là mình sẽ về sớm hơn. Nhưng sếp lại bảo là cứ ở lại gặp thêm một đối tác nữa vào sáng hôm sau. Đối tác ấy sẽ đến thẳng khách sạn nơi tôi ở để gặp tôi.

Sáng hôm sau, đúng như sếp đã thông báo, nhưng thay vì bảo lễ tân gọi tôi xuống sảnh, ông đối tác này lại lên phòng tôi, gõ cửa. Tôi mở cửa và choáng váng vì ông đối tác ấy đúng là chồng mình. Anh ấy bảo: Vì em là một nhân viên giỏi nên sếp của em tặng em một món quà là một người đàn ông + 5 ngày sung sướng. Em có nhận không? Dĩ nhiên là tôi nhận rồi. Hẳn một người đàn ông trông sexy thế kia cơ mà? Tốt nhất là nên đóng cửa lại và bắt đầu xử lý “món quà” thôi.

Như tình mà chẳng phải là yêu

Tôi mới vào cơ quan này được hơn 1 tháng. Sếp đã gọi tôi đi công tác với sếp. Những ngày đầu tiên ở đất lạ xứ người, công việc, những cuộc đàm phán liên tục khiến tôi mệt nhừ người...

Tôi gọi anh la Anh viết hoa. Anh không phải là người yêu của tôi. Anh chỉ là Anh. Rất Tình nhưng chẳng phải là Yêu. Người vừa đủ để tôi sẻ chia những vấn đề trong cuộc sống, công việc, các mối quan hệ mà chồng tôi không thể thấu hiểu hết. Người vừa đủ để tôi quan tâm đến và được quan tâm nhưng không chia sẻ tương lai và cuộc sống riêng tư, những trách nhiệm gia đình. Không đòi hỏi và trách nhiệm. Anh không hề biết điều đó bởi tôi rất cẩn trọng. Tôi sợ nếu anh biết, anh sẽ tiến xa hơn. Đàn ông vốn tham lam, chính xác là con người vốn tham lam. Vả lại, tình công sở là thứ tình cảm rất dễ xô người ta ngã vào vòng luẩn quẩn của cảm giác ở nhà thì mong đến công sở, ở công sở lại nghĩ về nhà. Đặc biệt hơn, Anh lại là cấp dưới của tôi. Và tôi đã giữ được tình cảm đó trong suốt hơn 1 năm Anh làm việc dưới quyền của tôi. Cho đến một ngày, Anh chuyển công tác. Hôm đó, cả phòng tôi tổ chức tiệc chia tay Anh. Khi tàn tiệc, tôi đùa Anh: “Hôm nay, buổi cuối cùng được làm sếp của Anh, Quỳnh muốn Anh làm tròn trách nhiệm, đưa Quỳnh về chứ?”. Anh cười đáp liền: “Xin tuân lệnh sếp!”

Anh đưa tôi về nhưng không phải về thẳng nhà tôi mà dừng lại ở ven hồ. Hai đứa ngồi lên mui xe, ngắm hoàng hôn. Anh nói: “Anh biết Quỳnh dành nhiều tình cảm cho Anh”. Tôi cố lấp liếm: “Đương nhiên rồi, có một phụ tá được việc như Anh mà không dành nhiều ưu ái thì có phải là dở hơi không?” Anh lắc đầu: “Không, là những tình cảm chưa phải là Yêu nhưng không giống như đồng nghiệp”. Tôi im lặng, Anh nắm lấy bàn tay tôi. Tôi cứ để yên tay trong tay anh như thế. Anh nói: “Anh đi cũng là vì thế! Vì Anh phát hiện ra, Anh đã yêu Quỳnh”. Tôi thở dài, Anh lại ôm lấy tôi. Chúng tôi cứ ôm nhau như thế một lúc. Rồi Anh đưa tôi về.

Kể từ sau lần đó, tôi không còn gặp lại Anh nữa. Nhưng mỗi khi mệt mỏi vì công việc, thất vọng về các thuộc cấp, tôi lại nghĩ đến Anh và cảm thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều. Cảm ơn Anh, người đã bước vào đời tôi một khoảng thời gian đủ để thành điều nhớ đến khi mệt mỏi, trở thành động lực thêm cho cuộc sống và công việc của tôi.

29.5.09

Chuyện tình 2 chiếc gối



Dù đôi bờ cách trở……


Dù hai cực trái dấu……


Anh vẫn hát mãi lời tình ca…


Hy vọng và kiên trì……


Lời thì thầm tình yêu…..


Anh gửi tình theo gió…


Vẫn yêu em say đấm…..


Nhưng rồi bổng nhiên….

Anh trở nên liều lĩnh…



Và tất nhiên… anh phải bị phạt…


Anh biết lổi rối mà…


Mình thành đôi em nha……

Lần cuối thôi nhé!

Anh sẽ bắt đầu lại từ đầu, sẽ lại tìm đến cô như lần đầu tiên anh tìm đến vì bây giờ anh biết cô là thứ quan trọng nhất mà anh có trên đời.

- Để anh đưa em về hôm nay, chỉ lần này thôi, lần cuối.

- Lần cuối thật hả anh?

- Ừ, lần cuối thật!

Bước vội lên xe anh, như để tránh đi những hạt mưa nặng trĩu đang bắt đầu rơi xuống. Vẫn đi trên con đường quen thuộc, vẫn chiếc xe máy chứng kiến tình yêu của cô và anh trong hai năm, vẫn là anh ấm áp quen thuộc luôn che chở và chăm sóc cô. Vậy mà giờ đây, có một khoảng cách vô hình giữa cô và anh. Chẳng thể ngồi sát lại nép vào lưng anh để tránh những hạt mưa đang tạt mạnh vào đôi má.

Rát rát.

Đôi mắt cô ướt nhèm.

Ướt vì nước mưa và mặn vì nước mắt…

- Mưa quá em ơi, bọn mình mặc áo mưa nhé.

- Không cần đâu anh, sắp về đến nhà rồi, em chịu được.

- Ngồi sát lại anh đi cho đỡ lạnh.

- Không sao đâu anh, em không lạnh, em bình thường.

- Thế bọn mình trú mưa em nhé, anh lạnh.

- Uh, thế cũng được anh ạ.

Táp vội xe vào lề đường, anh nắm tay cô chạy về phía mái hiên. Vội vàng trú, vội vàng tránh mưa... Chẳng hiểu vì lạnh hay vì thói quen, anh và cô vẫn đứng sát cạnh nhau như ngày trước, anh vòng tay ôm cô sau lưng, đứng lên phía trước để che chắn những hạt mưa sẽ làm nhòe thêm đôi mi đang ngấn lệ.

Đã lâu rồi anh và cô không trú mưa như thế này. Cô vẫn thích những cơn mưa rào mát lạnh mùa hạ, mặc áo mưa đôi ôm nhau đi trên phố luôn khiến cho đôi tình nhân trẻ cảm thấy ấm áp, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng cảm giác tê buốt của cơn mưa hôm nay khiến cô ghét mưa kinh khủng.

Anh và cô hai con người xa lạ, vô tình biết nhau và cũng vô tình yêu nhau. Chẳng cần một lý do, chẳng cần xác định. Họ yêu nhau, tình yêu của thời sinh viên giản dị những cũng rất nồng nàn. Anh yêu cái nét trẻ con ở trong cô. Anh tìm đến cô như một điểm tựa tinh thần cho những lúc buồn chán, những lần vấp ngã và mất phương hướng. Nhìn cái cách cô cười đủ khiến anh quên đi mọi muộn phiền. Ở bên cô lúc nào anh cũng thấy tràn đầy sức sống. Còn đối với cô, ở bên anh là lúc cô cảm thấy tự tin và an toàn nhất. Cô có thể ngồi hàng giờ bên anh, nói hàng trăm thứ chuyện trên đời, anh vẫn chăm chú nghe, vẫn phá lên cười dù câu chuyện đó có ngốc xít đến đâu. Chuyện tình yêu ấy sẽ mãi đẹp nếu như hai người không phải ra trường, đi làm và đối diện với hàng ngàn rắc rối.

Anh lao vào công việc với niềm đam mê và lý do cơm áo gạo tiền. Quên dần đi những buổi hẹn hò của hai đứa, những ngày kỉ niệm đặc biệt, những tin nhắn yêu thương và cả những nụ hôn nồng nàn. Điều gì bây giờ đối với anh cũng vội, yêu vội và hôn cũng vội. Những dự định cho tương lai, những món quà bất ngờ thú vị, tất cả được xếp lại phía sau hai chữ công việc, trong đó có cả cô. Cô hết giận dỗi lại đến cãi vã, lần nào cũng thế thôi, chỉ một mình cô buồn, một mình cô tự lau đi những giọt nước mắt tủi hờn, tự an ủi mình “Anh ấy đang làm vì công việc, anh ấy vẫn yêu, yêu rất nhiều”.

Khi gia đình cô gặp biến cố, cô lao đao chống chọi một mình, cô tìm đến anh, nguồn động viên an ủi cuối cùng, cô muốn bám vào anh, dựa vào đôi vai của anh để than thở, để lấy thêm mạnh mẽ tự tin bước tiếp… Nhưng anh cũng đang vất vả lắm, bận bịu và cũng gặp nhiều rắc rối, không giúp được gì cho cô.

Nuốt nước mắt ngược vào trong, cô tập cho mình thói quen sống không có anh, không cần anh và không dựa vào anh. Cô bắt đầu ít cười hơn, con người vô tư của cô biến mất. Cô bắt đầu muốn buông tay….

Những tin nhắn của cô gái lạ xuất hiện trong máy anh, nó ngọt ngào và tình cảm chẳng khác gì của cô. Cô sững người. Anh chỉ cười ôm cô vào lòng, an ủi rằng đó là của đồng nghiệp, công việc thôi chứ anh chẳng có gì. Cô tin anh.

Một hôm, cô gặp anh đang đèo một cô gái khác trên đường cười nói rôm rả như chưa từng có sự xuất hiện của cô.

Cô buông tay.

Anh níu.

Anh bảo đấy là vì công việc.

Cô đau.

Cô không muốn thể hiện với anh mình đang ghen tuông.

Cô chai lì.

Cô mặc kệ.

Cô mỉm cười lạnh lùng với anh và nói em tin. Một nụ cười lạnh ngắt. Nhưng không vì thế anh thay đổi, công việc chiếm lấy anh, vì công việc nên anh để cô một mình. Chỉ là những câu yêu thương ngắn ngủn. Cô cho rằng tại mình quen được anh chiều, tại mình quen được vỗ về nên bây giờ đâm ra nhõng nhẽo. Cô bắt mình phải làm việc, làm để quên đi mình đang có một người yêu.

Cô cũng có những lời hẹn hò tán tính nhưng chẳng bao giờ cô mảy may rung động. Nhưng hôm nay cô buồn vì một lần nữa cô nhìn thấy anh cùng người khác. Cô đồng ý hẹn hò, cô uống say và trở nên lố bịch. Cô biến mình trở thành một con ngốc trước mặt người kia, nhưng không phải đáp lại cô là cái nhìn miệt thị, chỉ là một con mắt thương hại. “Họ” ôm cô vào lòng và bảo cô quên anh đi, anh không xứng đáng để cô phải buồn.

Cô oà khóc. Cô không biết rằng đằng sau lưng cô là anh. Anh sững sờ nhìn về phía cô. Mặt anh thể hiện rõ sự giận dữ, anh kéo cô ra khỏi vòng tay của “họ’, anh hét vào mặt cô với hàng trăm câu hỏi tại sao, đổ lên đầu cô tất cả sự giận dữ. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ, cô mỉm cười nửa miệng. Cô chẳng thể im lặng được nữa. Cô cũng hét lên:

-Tôi cũng chỉ vì công việc thôi, anh có hơn gì tôi đâu. Anh hơn tôi vì cái gì chứ? Anh làm được, sao tôi lại không?

Anh tát cô. Chính bàn tay của anh run lên sau khi tát cô, anh ôm ghì cô vào lòng, nước mắt của anh cũng chảy ra: “Anh chưa bao giờ phản bội em, em phải tin anh làm tất cả điều đó vì công việc, lúc nào anh cũng chỉ yêu mình em thôi”.

- Chúng mình chia tay thôi - Cô đấy anh ra lặng lẽ nói và bước đi.

Mưa lại bắt đầu rơi ướt đẫm con đường nơi hai người đứng và chia tay.

Anh khóc, anh hụt hẫng, anh còn yêu cô, yêu nhiều lắm. Nhưng cô đi rồi, đi xa khỏi vòng tay của anh, đi đến đâu anh cũng không biết vì lâu quá rồi anh không còn để ý xem cô đang ở đâu và gia đình cô như thế nào. Anh mất cô thực sự.

Hôm nay anh lại gặp cô, sáu tháng sau ngày mưa tầm tã ấy. Nửa năm nhưng tình yêu của anh vẫn còn nhiều lắm, anh muốn ôm ghì lấy cô cho thoả nỗi nhớ mong, muốn nói với cô hàng ngàn câu xin lỗi nhưng cô chỉ nhìn anh như một người xa lạ, đứng cách xa anh đến hàng trăm mét. Anh chẳng thể vồn vã với cô như một người quen. Anh chỉ biết hút hết một điếu thuốc để lấy được cái can đảm yêu cầu đưa cô về nhà. Anh hi vọng mình vẫn còn một cơ hội…

Chuông điện thoại của cô, bài hát cô và anh đều yêu thích, cô chưa thay đổi. Chuông điện thoại khiến cô giật mình và đứng lùi lại phía sau, tránh né vòng tay che chở của anh.

- Alô!

- Em đang về mưa nên em trú ở gần công ty, ngớt mưa em sẽ về.

- Thôi không cần đâu, em tự về được mà.

- Vâng, thế cũng được, anh qua đi nhé.

- Người yêu em hả?

- Không anh ạ, bạn em thôi!

- Bạn sao lại nhiệt tình thế được? - Anh ghen….

- Vì họ yêu em!

Vừa dứt lời chiếc xe ô tô màu đen sang trọng đỗ lại gần bên đường, cô chạy vôi ra phía xe và ngoảnh lại chào anh. “ Bạn em đón, em về đây, anh về cần thận nhé.”

Mưa càng lúc càng to hơn cô bước đi chỉ còn một mình anh ở lại. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, anh tìm kiếm một điếu thuốc để hút. Cơn đau lại nhói trong tim anh từng hồi.

Mưa vẫn rơi không ngớt.

- Anh về luôn đi nhé, nhớ mặc áo mưa đừng đứng lại đấy làm gì, còn lâu mưa mới tạnh.

- Cho anh một cơ hội nữa em nhé, anh sai rồi. Anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm!

- “Ngoài trời mưa rất nhiều, đợi dấu chân ai …”

Tin nhắn cuối cùng cô bỏ lửng, chẳng có câu trả lời chính xác cho anh, nhưng anh biết mình vẫn còn cơ hội, vẫn còn lần cuối để đưa cô về.