Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

1.6.12

[Truyện] Đường Tăng

[Sưu tầm]  Truyện ngắn Đường Tăng của Trương Quốc Dũng là tác phẩm giành giải Truyện siêu ngắn của Hội nhà văn năm 1994.
Tác phẩm gây xôn xao dư luận nói chung và giới phật tử nói riêng một thời, mọi người cùng đọc cùng suy ngẫm.


 Đêm cuối cuộc trường chinh đầy gian khổ, ngày mai yết kiến Như Lai để lên kiếp Phật, Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được. Suốt cuộc đời tâm nguyện tới cõi này, giờ đây khi sắp trút bỏ kiếp người, ông bỗng thấy lòng day dứt.

Nhiều ngày nay, thân thể Đường Tăng đã rã rời, đầu óc đầy mộng mị, tay biếng lần tràng hạt. Tâm linh như muốn níu chân dừng lại. Máu ông nhức nhối thấm lần cuối qua tim, cứa vào quá khứ đau xé. Ông nhớ tới những người sinh thành ra mình. Tình cha, huyết mẹ tạo nên mà bao nhiêu năm nay ông không một lần thắp hương, không một lần nhắc nhở.

Chặng đường dài tới đất Phật khiến trái tim ông dần chai sạn. Ông đã quá nhiều lần phải lạy lục, cầu khẩn các thần linh thánh lớn bé, đã quá nhiều lần giẫm đạp lên xác máu yêu ma xa gần, chỉ với một mục đích: mau thành chính quả. Ông thương người. Nhưng đêm nay, trước ranh giới cuối cùng của cõi Người và Phật, ông chợt hiểu ra cội rễ của tình thương ấy. Mỗi lần cứu giúp con người, ông chỉ thầm tính toán như xây thêm cho mình một bậc thang tới Phật đài.

Nhiều lần Đường Tăng đã tự hỏi tại sao nước mắt mình ngày càng lạnh giá. Giờ đây ông thầm biết, trên con đường thỉnh kinh về cứu rỗi người đời, ông đã dần dần xa lạ với con người.

Ông trở mình, thở dài: không là người, ta sẽ là ai? Yêu quái cản đường, biết bao kẻ chính từ trên đây xuống, pháp thuật vô biên, ác nghiệt vô cùng. Ta nhập vào chốn ấy biết rồi thành Phật hay ma?

Đường Tăng chợt nhói trong tim. Ông khẽ rên lên, hai tay ôm ngực. Mở mắt thấy các đồ đệ đang đứng bên giường nhìn ông âu lo. Cả ba hình như đều không ngủ.

Đường Tăng thở hắt: “Không sao đâu. Ta chỉ chợt nhớ tới ngày xưa”. Nói rồi lại nhắm mắt.

Nghe tiếng Ngộ Không: “Xin thầy đừng tự dối lòng. Thầy đang nhớ cả kiếp người

Đường Tăng rùng mình khi giọng Ngộ Không quá u uất –"Con từ đá sinh ra. Coi thường cả thần thánh, yêu ma, chỉ mong được thành người. Thầy đã là người lại tự bỏ mình đi tìm hồn phách khác. Đêm nay sao khỏi xót xa”.

Bát Giới cười khẽ: “Làm người có gì vui. Chúng ta đã dốc lòng theo đạo, ngày mai được lên chốn thần tiên, sung sướng biết bao nhiêu. Thầy đừng luyến tiếc”.

Sa Tăng an ủi: “Thầy trò mình sắp hóa Phật mang đạo xuống khai sáng cho loài người. Công quả vĩ đại lắm”.

Đường Tăng lắc đầu, nằm im hồi lâu, hai tay vẫn đặt lên tim, mắt vẫn nhắm, nước mắt trào ra ấm nóng lại. Rồi như trăng trối: “Ta ước gì đêm nay đừng sáng.

Ta đau đớn cho mười mấy năm viễn du. Ngộ Không ơi! Một đời con mong được thành người thì bị bắt ép phải theo ta để thành Phật. Bát Giới tự dối mình giác ngộ thật ra chỉ là đi tìm một chốn hoan lạc mới. Sa Tăng rời cõi u mê này sang cõi hoang tưởng khác mà lại hy vọng khai sáng. Còn ta? Không còn là người không phải là người thì làm sao đồng cảm mà đòi khai sáng, cứu vớt con người”.

Ngộ Không sụp xuống nắm tay thầy nghẹn ngào: “Thầy đã nhận ra chân lý. Nhưng chậm quá rồi”.

Đường về. Qua sông. Thiên sứ vừa cười vừa chỉ cho Đường Tăng thấy thân xác ông đang trôi dạt dưới cầu.

Nhưng Đường Tăng đã không nghe thấy gì nữa. Đôi mắt vô hồn.

Tác giả: Trương Quốc Dũng

10.6.10

Chuyện tình blog




Em 23. Anh 28.

Cả hai đều tự do, thoải mái, vô tư, tươi nồng như những trang blog mới, hào hứng, tinh khôi, chưa đầy Friends List, không quá say mê với những “thủ thuật” khai thác thông tin hot để gây chú ý, không mặn mà với những entry giật gân, chắp vá “chất liệu” từ ti tỉ nguồn khác, hay những trò vô bổ “câu” pageview.

Có thể nói không sai chúng ta cùng là những “tín đồ” ăn blog-uống blog-ngủ blog, chơi blog-làm blog, say blog-nghiện blog, sống trong blog chết vùi trong blog của làn sóng “cô đơn trên mạng”, với những nhu cầu tình cảm thiết thực.

Em quen anh bắt đầu bằng câu làm quen của anh, giọng trêu tức rất cổ điển: “Em xinh thật, hay là avatar của em đã nhờ photoshop xử lý đến mòn hết cả ảnh ra?”.

Em ngoan nết như thói thường: “Em xinh thật đấy, anh ạ. Có khi ngoài đời em còn xinh hơn ảnh nữa cơ!”.

Vậy rồi anh đề nghị add blog em: "Để xem ngoài chuyện xinh ra thì em có còn gì hay ho hơn nữa không!”.

Từ khi em accepted cái invitation không-nguyên-mẫu của anh, chúng mình đọc nhau đều đặn. Nỗi đợi chờ comment của nhau đã thành hò hẹn.

Đến nỗi như thành thói quen: nếu anh/em chưa comment cho entry đó, thì em/anh sẽ cương quyết không post entry mới.

Đa phần trong các entry em, anh thường kiếm chuyện chọc em đủ thứ. Nhưng em không giận, lại còn khen anh đùa rất có duyên.

Có điều bí mật chỉ riêng em biết, song song với những chê bai “lộ thiên” và công khai kia, anh gửi cho em cơ man là message trong mailbox, thủ thỉ hàng lô hàng lốc những lời ngọt ngào, dễ thương, nồng nàn, âu yếm.

“Bài” hay nhưng quen, tuy quen mà vẫn hay, y như các cụ đã đúc kết từ xưa: “Mật ngọt chết ruồi”. Em con gái nên đã say mê “chết ngập” bằng “tai”.

Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điểm chung, cùng thích hay cùng không, cùng chê hay cùng ghét, cùng yêu hay cùng chán, cùng ưa hay cùng dị ứng trong rất nhiều điều.

Từ khi chúng mình add thêm Y!M để chat với nhau thì em bắt đầu khó chịu, em không thích những nick là female có avatar xinh đẹp trong FL anh. Nếu mà không xa xôi đến thế thì chúng ta đã gặp và em đã không phải lo, phải nghĩ, phải băn khoăn. Thậm chí em còn nghi ngờ cả việc có thật anh đang ở rất xa em không? Internet là chốn mênh mông, giả giả thật thật-sắc sắc không không, ai mà biết...

Anh cũng bực mình, không thích em Wink hay Flirt với ai khi quick, bởi thế nên em chỉ đành ý tứ Smile suông hay Dude! thật ngầu, nếu không thì cứ quick sơ sơ không cần icon minh họa. Nói thật với anh điều này khiến em không thoải mái, cảm giác như anh không thật tin em hơn là anh ghen vì yêu, muốn giữ.

Nhưng em cũng chẳng hiền. Em “theo chân” anh đi các blog, xem anh “thì thầm” những gì với các cô. Trời ạ, theo thì theo vậy, nhưng em cũng chẳng yên tâm. Nếu anh mess gì trong mailbox cho “thiên hạ xôn xao” thì em cũng đâu có biết. Anh lãng mạn, đưa đẩy, ân cần như thế, nếu anh chơi lá bài hai mặt (như với em ngày trước) thì em cũng chịu thua thôi.

Anh khó chịu khi em post những entry có những anh A, B, C nào đó viết tắt, lại chú thích thêm đó chỉ là chuyện (tình) cũ từ hồi xửa hồi xưa (ai biết em bây giờ đã hết?). Anh không thích khi em than, em tủi rằng em đang buồn, đang cô đơn, đang chán nản, đang trống rỗng, đang lơ lửng, đang âu sầu. “Thôi đi, anh biết quá! Em đong đưa” với các male trong FL của em phải không? Đã có anh mà em vẫn chưa đủ vui sao!”.

Cãi nhau triền miên, giận nhau triền miên, nghỉ chơi nhau triền miên.

Em bắt đầu chê anh vô duyên. Anh bắt đầu nói em thấy ghét.

Rồi anh "đóng giả” thành một nick khác (anh làm thêm blog yahoo khác) để thử lòng em.

Anh dùng những bài quá “xuya”, tuy xưa mà vẫn thấm, nói ngọt lọt tới xương, nước chảy đá mòn, em à em ơi, em em em, anh anh anh, cưng cưng cưng, hay hay hay, thương thương thương. Toàn ngay những lúc chúng ta đang giận hờn, đang nghỉ chơi nhau. Tấn công cấp tập, ráo riết.

Em ngây thơ khờ dại, lại thêm cái thói liêu xiêu trong cơn mềm yếu, đuối hơi, hụt hẫng, nên em “chết tươi” ngay qua “phép thử”. Giận điên nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh, anh tỉnh bơ không nói gì thêm sau khi đã “lật mặt” em.

Bị ép vô chân tường, em cũng mon men chơi trò “phép thử” lại anh.

Ôi, em. Em thêm lần nữa khờ dại ngây thơ, anh thông minh giăng bẫy, buông câu là dính tới hàng thúng cá, đời nào anh mắc bẫy, vướng mồi câu non nớt của em. Em thật ngốc! (em có “trá hình”, giả dạng, vẽ mày che mặt tới đâu thì anh cũng sẽ nhận ra em thôi).

Vẫn nguyên cái vẻ bình tĩnh (ẩn chứa đầy sóng gió), anh tỉnh bơ sau khi đã “lật mặt” em cay đắng lần thứ hai.

Cơn phân rã kéo dài trong u ám, em xao xác đổi theme (màu tối thẫm), có khi buồn em xóa cả avatar (hiện lên làm chi nữa?). Blast em chỉ còn ba chấm, lơ lửng giống như tâm trạng em. Lòng trống toang, mệt mỏi em đóng blog, chán nản và hoang mang.

Rồi trong những ngày buông thả rong rêu, em mơ màng bắt được cọng rơm khô. Cọng rơm vàng, ngỡ mỏng manh nhưng ai dám tin lại yên ả, kiên cường, vững chãi.

Em bắt đầu thấy nhạt dần với những quick đơn điệu, nhàm chán, lặp đi lặp lại như công thức mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối của anh. Chẳng có nội dung gì đặc biệt, tệ hơn cả những icon vô hồn. Ít quá những tình cảm yêu thương. Mà giống như anh đang canh chừng, đang nhắc nhở một blogger đã thuộc tay anh sở hữu, một “tín đồ” mà anh có trong FL. Gần như anh đang “ban phát” cho em chút tình dửng dưng sau những say mê, thích thú. Em chạnh nghĩ: thôi thà anh bỏ quách em đi cho xong. Cứ dằng dai lấp lửng như thế này...

Thưa dần những message anh trong mailbox, thưa dần những comment anh trong entry em post, cho dù chỉ là chê bai hay “gây gổ”.

Thật ra chúng ta đã có rất nhiều điều không hợp, chúng ta lệch pha, mà do lúc đang thích nhau thì đương nhiên quá dễ bỏ qua.

Rồi điều gì phải đến cũng đến, chúng ta remove nhau trong FL. Em đã can đảm “ra tay” delete anh trước và anh cũng thấy không có gì tha thiết. Giờ đây thì chuyện anh hay em có invisible hay visible lúc online đã chẳng còn quan trọng nữa.

Anh có thế giới bloggers chằng chịt những “dây mơ rễ má” của anh, tất nhiên em cũng vậy.

Và chúng ta có những bạn bè chung, có những khoảng thời gian online, blogging chung.

Thảng khi gặp nhau chung trong một entry, gặp nhau khi quick gần nhau trong blog của một ai đó, em và anh cứ thản nhiên như chưa từng quen.

Chúng ta cứng cỏi dần lên, trở thành những blogger “lâu năm” của Yahoo! 360o, chứng kiến bao nhiêu mùa khủng hoảng, bao nhiêu thăng trầm của “lão già” Yahoo điên loạn. Chúng ta đã add tới đầy FL. Bạn bè quan tâm, hỏi han, ủng hộ, vỗ về khi đau, khi buồn, khi khổ... tình thân ấm áp có đủ khi ta cần. Chúng ta có nhiều nguyên nhân lẫn lý do để lãng quên. Blog có đủ “thuốc thang”, môi trường, hoàn cảnh... để chữa lành vết thương cho cả hai.

Cũng lâu em không đọc blog anh, vì vậy em giật mình khi thấy invite mới của anh trong mailbox em. Có gì đâu mà em phải băn khoăn quá vậy. Hay đơn giản vì em đã có người khác?!

Người mới không cần phải “hai mặt” với em, bao giờ cũng chỉ quan tâm, ngọt ngào, dịu dàng, chia sẻ, hỏi han, ân cần như chính bản thân anh ấy.

Anh ấy comment trong entry, ở quick hay trong message cho em đều cùng một kiểu. Em đã chat qua Y!M với anh ấy nhiều lần, rồi đã cho số phone và hai bên đã nhắn tin, gọi điện. Rồi bọn em đã offline, anh ấy dễ thương lắm, anh ạ.

Gần nhất, khi em có những chuyện không hay (cả trong công việc lẫn trong cuộc sống), chính nhờ sự nâng đỡ, bảo bọc của anh ấy mà em đã có thể vượt qua. Em bình tĩnh, tự tin hơn với tình yêu mà không cần qua những “phép thử”. Và em hạnh phúc được là người có thể chia ngọt sẻ bùi với anh ấy trên từng bước chân của con đường mà anh ấy đã chọn và đang đi.

Em không cố ý tìm tình yêu qua blog, chẳng qua có duyên nên mới gặp được thôi. Bây giờ thì em tự kiểm soát mình, em không đong đưa, lơi lả với ai, vì em đã có người yêu. Anh ấy của em không cần đợi em ghen, tự anh ấy cũng biết điều chỉnh bản thân sao cho em thấy anh ấy đáng được tin tưởng nhất. Em thấy mình may mắn quá. Em đã rao cả trên blast rằng em muốn bay lên, khi em được tình yêu chắp cánh.

Nhưng anh thì vẫn chưa biết, anh cứ tưởng rằng việc anh “xin” add lại em đã làm em vui đến vậy. Anh ngấm ngầm hả hê. Anh lại bắt đầu cuộc hành trình từ những ngọt ngào bên trong, lạnh tanh, nhạt nhẽo, xã giao, hay cay đắng bên ngoài.

Em bây giờ thản nhiên lắm rồi. Thấy anh “chơi trò ú tim” như vậy, em chỉ muốn bật cười. Anh có cần em để avatar là anh ấy của em không? Để cho anh “vỡ mộng” hiểu ra...

Nhưng nghĩ lại thì em cũng không muốn làm cho anh buồn đâu.

Blog có khi là ảo, có khi là thật, ai cũng nói điều đó với em và em biết thế. Yêu ghét của blog, có khi chỉ add hay remove nhau gọn lỏn là xong. Bằng như thích nhau quá thì mess, quick, còn ghét nhau quá thì ignore, giới hạn trong setting, cuối cùng là đóng blog hay xóa blog...

Nhưng với em, blog là “tài sản tinh thần” của những con người bằng xương bằng thịt giữa đời, có tâm hồn, tình cảm, tâm tư, nguyện vọng hẳn hoi. Những con người tốt hay xấu, đáng yêu hay đáng ghét, bên ngoài blog và net. Em trân trọng blog, trân trọng những bè bạn chân tình của em.

Nếu biết chuyện của em bây giờ, anh có chúc mừng cho tình yêu và hạnh phúc của em không?


Truyện ngắn của Nguyễn Thu Phương

24.8.09

Cáo sa mạc cực "iu" tại Nhật Bản

Vườn thú Tokyo đã cho ra mắt một giống cáo mới ở vườn thú của mình, 3 em cáo Fennec, chúng vốn có nguồn gốc từ sa mạc Sahara và được biết đến là loài cáo sa mạc, một trong những loài đáng yêu nhất thuộc họ nhà chó. Và từ trước đến nay chúng chỉ sống ở sa mạc thôi, bây giờ mới được xuất hiện ở Nhật Bản đấy.

Khi sinh ra chúng nặng có 3 lạng và chúng được những người trông coi vườn thú nuôi vì bố mẹ chúng không có khả năng chăm sóc chúng. Khi lớn lên chúng sẽ nặng đến 14kg và dài 75cm tính cả đuôi.

Giống như các loài cáo khác, chúng là động vật ăn tạp, chúng ăn cả côn trùng, rau quả… Tuy nhiên bởi chúng đến từ sa mạc Sahara khắc nghiệt nên chúng phải tìm mọi cách thích nghi với môi trường. Đặc điểm dễ nhận thấy là chúng có đôi tai rất to, để có thể chịu được cái nóng của sa mạc. Chúng có màu lông màu vàng pha với màu cát sa mạc. Đặc biệt, những con cáo này còn có lông ở dưới móng vuốt để chúng có thể chịu được cái nóng bỏng rát của sa mạc.

Tuy nhiên điều đặc biệt nhất là loài cáo này có thể huấn luyện làm vật nuôi trong nhà. Cần cho chúng sống trong một không gian rộng, chúng có thể đào sâu xuống đến 6m. Rất khó có thể bắt chúng khi chúng chạy.

Cùng ngắm thêm ảnh về loài cáo này nhé, dễ thương lắm.





13.7.09

5 việc cần làm trong đời!

Trong một đời người, những việc mà chúng ta cần làm rất nhiều, nhưng không thể biến tất cả chúng thành hiện thực. Nhưng tôi cho rằng làm việc không nên tham nhiều, chỉ cần làm tốt 5 việc là đủ:

Việc thứ nhất: Đọc kỹ một cuốn sách. Sách hay có thể làm rung động trái tim của bạn mỗi lần chỉ một cuốn là đủ.

Việc thứ 2: Nắm vững một nghề. Giỏi một nghề sẽ làm cho cuộc đời của bạn thiết thực hơn và cũng đủ để nuôi sống gia đình bạn. Đừng xem nhẹ những việc nhỏ mọn. Nhỏ nhưng độc đáo cũng trở thành có giá trị.

Việc thứ 3: Có một gia đình hòa thuận. Người xưa nói: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Với số đông, trị quốc bình thiên hạ hơi xa xôi, nhưng xây dựng một gia đình hòa thuận là có thể làm được và hiện thực hơn rất nhiều. Gia đình là hình ảnh thu nhỏ của xã hội, nếu gia đình bạn là một thành viên tốt thì ngoài xã hội bạn không phải là người quá xấu được.

Việc thứ 4: Luôn mang những tình cảm tốt đẹp trong lòng. Chỉ cần lòng ta trong sáng thì thế giới nầy mãi mãi tràn ánh nắng mặt trời. Mà biện pháp duy nhất làm cho lòng được trong sáng là có một trái tim biết yêu, trong trái tim đó chỉ chứa đựng tình cảm tốt đẹp mà thôi .

Việc thứ 5: Làm một người tốt. Đừng coi việc thiện nhỏ mà không làm, đừng coi việc ác nhỏ mà làm. Làm nhiều việc tốt nho nhỏ dấn dần sẽ trở thành người tốt. Thế giới này có thể không cần nhiều anh hùng, nhiều thiên tài nhưng rất cần nhiều những người tốt.

Làm tốt 5 việc bình thường trên đây, cuộc đời bạn sẽ phát ra những ánh sáng kỳ diệu. Có thể cuộc đời bạn không oanh liệt nhưng lòng bạn chân thành, tất cả những việc cần làm bạn đã làm đủ, bạn đã sống đúng với mình, với cả thế gian này.

Một cuộc đời như vậy chẳng vẹn tròn mãn nguyện lắm sao!

18.6.09

20 lần/ngày


T
hức dậy miệng mỉm cười, 24 giờ tinh khôi. Xin nguyện sống trọn vẹn, mắt thương nhìn cuộc đời.

Có bao giờ bạn nhìn vào ánh mắt trẻ thơ và tự hỏi sao ánh mắt ấy lại có thể trong veo dường ấy còn ta thì không có được?
Có bao giờ bạn suy ngẫm về những câu nói của trẻ thơ và tự hỏi sao tâm hồn chúng trong sáng dường ấy còn ta thì ngược lại?
Và có bao giờ bạn nhìn vào khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của trẻ thơ và tự hỏi mình, sao nụ cười của chúng đáng yêu đến vậy?

Câu trả lời đương nhiên là do thời gian, do cuộc sống, do áp lực. Đó là lẽ thường tình trong quy luật khắc nghiệt của tạo hoá... Nhưng còn một lý do cộng hưởng nữa mà có lẽ bạn chưa biết, là bởi ước tính trẻ em cười khoảng 400 lần mỗi ngày trong khi người lớn chúng ta chỉ cười trung bình 20 lần/ngày.

20 lần/ngày! Con số đó có làm bạn ngạc nhiên không? Nếu trừ đi 8 giờ nghỉ ngơi mỗi ngày, và nếu mỗi giờ chúng ta gặp gỡ trung bình 5 người khác nhau thì cứ gặp 4 người thì mới có một người khiến bạn nở một nụ cười. Dĩ nhiên là hạnh phúc thì không thể đong đếm bằng nụ cười nhưng không ai chối cãi là nụ cười chính là bằng chứng của hạnh phúc, bạn nhỉ?

Tiếng cười, muôn nghìn đời vẫn còn nguyên đó những giá trị nhân văn như một thành phần không thể thiếu được trong những cung bậc cảm xúc của con người. Nhưng thời nay - thời của quá nhiều áp lực, ganh đua và cái tinh thần giẫm đạp lên nhau mà sống, con người mỗi ngày phải vật vã với bao nhiêu kế hoạch, suy tư trăn trở làm sao để tồn tại và chiến thắng, nụ cười chân thực, hồn nhiên phát xuất từ niềm vui trong tâm hồn giờ đã trở nên... "hàng hiếm". Chính vì vậy, 20 lần/ngày đối với một số người thậm chí đã trở nên quá nhiều.

Nếu đã có những tiếng cười xuất phát từ nội tâm thì sẽ có những nụ cười khác, cười châm biếm, cười nhạt, cười "pro" theo kiểu của MC, của những người bán hàng chuyên nghiệp, cười mà trong lòng rơi lệ... Nhưng bạn ơi hãy hình dung xem sẽ như thế nào một tâm hồn không thể nở nụ cười, một ngôi nhà không có tiếng cười, một thế giới không có tiếng cười? Nhạt nhẽo, nhàm chán lắm phải không?

Vậy thì xin đừng bao giờ để muộn phiền cướp mất nụ cười của bạn. Mỗi nụ cười là một món quà vô giá không thể mua được bằng tiền nhưng bạn có thể tạo ra nó mà chẳng mất tí tiền nào. Chẳng ai nghèo đi vì cười cả mà chính khi bạn cười, bạn đang làm giàu hơn tâm hồn của mình, mở rộng trái tim mình để đón nhận cuộc sống.

Cười lên bạn nhé để khởi đầu cho hạnh phúc, cho hy vọng, để cho mình một cơ hội được cảm thấy yêu đời, được vị tha, bao dung cuộc sống, được vun đắp và nuôi dưỡng tâm hồn.

Đừng bao giờ dè sẻn nụ cười, xin hãy hào phóng hơn con số 20 đó vì khi bạn cười, bạn sẽ trở nên giàu có hơn.

Cười lên bạn nhé vì đời đẹp hơn nhờ có những nụ cười!

1.6.09

Khi anh là doanh nhân!

Em thân yêu! Khi anh là doanh nhân! Gia đình chúng ta vui vầy, hạnh phúc. Mỗi buổi sáng thức dậy, anh đưa con đến trường, rước em tới công sở bằng xe hơi.

Khi anh là doanh nhân! Em không còn hoảng hốt trước những khoản chi tiêu bất ngờ nào đó. Nhận một tấm thiệp hồng em không phải tần ngần với tủ quần áo nghèo nàn như ngày nào.

Khi anh là doanh nhân! Chúng mình có thể giúp đỡ chia sẻ với những người thân mà không phải tính toán chi ly.

Khi anh là doanh nhân! Anh có được cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, đó là lúc hàng trăm công nhân của anh vui mừng nhận lương, lĩnh thưởng. Và em biết không, khi là doanh nhân, anh luôn an lòng bởi được thấy nụ cười rạng rỡ, mãn nguyện, tin yêu của cha mẹ hai bên gia đình.

Nhưng em yêu ơi! Khi anh là doanh nhân, anh hiếm có được giây phút thảnh thơi bên em và các con trong công viên hay trên bãi biển. Giấc ngủ đêm với anh chẳng bao giờ trọn vẹn. Có biết bao điều cần sắp đặt cho ngày mai, cho những chuyến đi, những hợp đồng và đôi khi cả những toan tính.

Lúc anh là doanh nhân, anh mải mê nâng ly chúc tụng bạn hàng mà quên mất lời chúc giản dị cho em trong đêm qua - đêm sinh nhật vợ anh. Anh ngớ ngẩn như gà cồ mắc tóc trước cổng trường con học vì quên hỏi em con mình lớp A hay B, cô giáo tên gì? Và em yêu ơi, đã có lúc anh cuống quýt hôn bờ mi em đẫm lệ rồi lại chìm vào giấc ngủ mệt mỏi. Trong cơn mơ anh chợt nhớ lời hứa tối nay đưa em đến nơi xưa lần đầu gặp gỡ để kỷ niệm ngày cưới của chúng mình. Anh cắc cớ cô thư ký nhớ "nhắc bài" cho anh mọi việc, sao tự dưng quên mỗi chuyện này?

Khi anh là doanh nhân!

Anh mong rằng em mãi là điểm tựa của cuộc đời anh!

Xin em đừng cố chấp mỗi lần anh lỗi hẹn, bởi anh nào muốn thế bao giờ. Là vợ của một doanh nhân, đừng hờn dỗi khi có lời ra tiếng vào gì đó. Em có biết chăng, áp lực của hai chữ "doanh nhân" nhiều khi quá nặng nề. Lúc này đây khi anh là người thành đạt, người ta bảo đó là điển hình của mẫu doanh nhân thành công bằng năng lực và chữ "tín". Rất có thể mai trắng tay, phá sản, thiên hạ gọi anh - kẻ bội tín gạt lừa. Em hãy hiểu cuộc đời là ẩn số, thương trường này nghiệt ngã lắm em ơi! Chồng em không phải siêu nhân hay thần thánh để thoát thân mọi cạm bẫy ở đời.

Nhưng em biết không, dẫu bước đường kinh doanh có muôn ngàn khó khăn hay thử thách, bất trắc hay rủi ro, thành hay bại - anh luôn vững tin để chấp nhận và vươn lên trong sự nghiệp mà anh đã chọn. Cuộc sống đổi thay, xã hội hôm nay cần rất nhiều "người lính" như bọn anh. Mặt trận giờ đây không phải là tiếng súng mà là quản trị, là công nghệ, là tri thức của loài người. Bản lĩnh của anh tính bằng sự nhạy bén, khôn ngoan, khả năng chinh phục thương trường.

Em yêu ơi! Khi em đã nhận lời là vợ anh, vợ của một doanh nhân, em phải biết kiêu hãnh hy sinh và san sẻ. Xin em đừng là cô Tấm nhỏ hiền lành, anh chẳng mong em nép mình bên khung cửi. Mà cần em như điểm tựa cuộc đời!

27.3.09

10 điều lãng phí nhất trong cuộc đời bạn



Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ.... Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

Thời gian: Mỗi thời khắc "vàng ngọc" qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ nếm 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là "không"!, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. "Trẻ ăn chơi, già hối hận" là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Sách truyền bá văn minh. Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí "nửa cuộc đời" cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, "tuổi thọ" của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu "chủ nghĩa độc thân". Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: "Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại". Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!